HAPPY INDEPENCE DAY



Happy INDEPENDENCE DAY - JULY 4TH *** HAPPY BIRTHDAY

Le thi Khanh July 01 Huynh t Bich Lien july 23 ******* Mến chúc Các Bạn vui ngày sinh nhật cùng gia đình ,nhiều sức khoẻ và luôn may mắn NgocDung và nhom peda 67

Sunday, October 12, 2014

CHUYỆN MỘT TÔ PHỞ

Bạn tôi có mỗi thằng con trai độc nhất. Hai vợ chồng thương nó lắm. Qua định cư ở Mỹ lúc tuổi đã xế chiều cho nên luôn nghĩ: ”Đời mình kể như bỏ thôi hy sinh lo cho con.” Ông làm đủ nghề lao động, bà thì lớp giữ trẻ, lớp coi sóc người già, để bù thêm vào tiền lương còm cõi của ông.
Vất vả bao nhiêu năm, rồi cũng dành dụm mua được một căn nhà nhỏ. Thằng con lớn lên, học hành ra trường đàng hoàng, làm ông hãnh diện quá sức. Nó kiếm được việc làm ở tiểu bang khác, xa ông bà. Ông tự nhủ thôi cũng được, miễn nó làm có tiền để tự lập là được. Ông bà dù sao cũng có tiền chính phủ chu cấp khi về hưu. Thế rồi thằng con lấy vợ phương xa. Ông bà bán căn nhà nhỏ của mình để làm đám cưới cho con. Bây giờ, nó có gia đình riêng, đầm ấm hạnh phúc. Khi có đứa cháu nội đầu lòng, bà bay qua chỗ thằng con để giữ cháu cho mẹ nó đi làm, bỏ ông ku ki một mình.
Bỗng một hôm, nghe tin Mẹ của bà bên Việt Nam đau nặng. Bà nhờ ông thay bà coi cháu giúp, rồi vội vã về bên ấy.
Ông bây giờ trở thành gà trống nuôi …cháu. Mỗi ngày phải thay tã lót, chăm lo từng miếng ăn, bình sữa. Những chuyện đó ông chưa bao giờ phải nhúng tay vào vì đã có bà. Nay, ông phải ra tay một mình thì thật là cực nhọc, vất vả.
Một buổi chiều thứ sáu, Thằng con gọi điện thoại về nhà:
- Ba ơi, hôm nay con về sớm, Ba ăn phở không để con mua về Ba ăn?
- Ba ăn mì gói cũng được, con khỏi lo cho Ba.
Một lúc sau thằng con về nhà, bày một tô phở nóng hổi lên bàn, dọn muỗng đũa đàng hoàng. Bỗng điện thoại reo, nó tất tả lái xe đi mất.
Ông vừa ru thằng cháu ngủ xong, ra bếp, thấy có tô phở dọn sẵn trên bàn. Ông rưng rưng nước mắt, cám ơn Trời Phật đã ban cho ông thằng con hiếu thảo. Ông vừa thưởng thức tô phở thơm ngon, vừa nhớ đến bà vợ ở nơi xa. Thằng con đi một lúc trở về, nhìn ba nó vừa thưởng thức xong tô phở, hoảng quá, la to lên:
- Ba ơi, tô phở đó vợ con nó dặn mua cho nó đó, chút xíu nó về tới bây giờ làm sao?
- Ba tưởng con dọn cho Ba ăn, Ba xin lỗi vậy.
Trả lời xong, ông vô phòng nằm, chẳng nói một lời. Sáng hôm sau, ông dậy sớm, bảo thằng con gọi taxi cho ông ra phi trường, lấy vé chờ về nhà.
Bà vợ gọi về từ Việt Nam trách ông:
- Sao tôi nhờ ông coi cháu giúp, mà ông lẳng lặng bỏ về ngang xương vậy?
- Tôi từ nó luôn rồi, có một tô phở, mà nó tiếc tiền không mua cho tôi ăn. Tôi đã hy sinh cả cuộc đời cho nó, bây giờ còn hầu hạ con nó. Vậy mà nó mua phở cho vợ nó ăn thôi, còn để tôi nhịn thèm!
Nói xong ông kể đầu đuôi câu chuyện bát phở cho bà nghe. Bà chẳng bênh ông, mà còn chêm vô một câu làm ông nhức đầu.
- Ông có hơn gì nó đâu, chỉ vì một tô phở mà từ thằng con, nghe được không?
Nếu quý vị là “ÔNG TRỜI” hay “BÀ TRỜI” phân xử vụ tô phở này làm sao đây?
Nguyễn Thạch-Hãn
suu tam
MNLam
Cali






No comments: